Trong ngày chớm đông nắng vàng rực rỡ này, kỷ niệm bỗng ập về… Người già hay nhớ chuyện cũ mà… Mới đấy mà đã hơn 10 năm rồi! Hình như, với người già, thời gian trôi nhanh hơn?

Lần đầu gặp mặt

Trong ngày chớm đông nắng vàng rực rỡ này, kỷ niệm bỗng ập về… Người già hay nhớ chuyện cũ mà… Mới đấy mà đã hơn 10 năm rồi! Hình như, với người già, thời gian trôi nhanh hơn?

Một buổi sáng thu muộn năm 2008, trời nắng đẹp, tôi đang nằm trên chiếc giường bạt đặt cạnh gốc cây hoa sữa trước cổng nhà, tay cầm cuốn Chiến tranh và Hòa bình của Lev Tolstoi, thì có người đến gần, hỏi:

 Xin lỗi, bác có phải là bác Chiến không?

Tôi nói “phải, anh là?...”, người lạ trả lời:

Em là Đăng. Em có chuyện muốn bàn với bác.

Tôi mời Mr Đăng vào nhà, chủ khách ngồi nói chuyện. Đấy là lần đầu tiên tôi gặp Mr Đăng. Hóa ra, Mr Đăng đã từng làm việc ở Vietnam Airlines, nay đang làm cho JetStar Pacific Airlines. Mr Đăng cho biết mới thành lập Shop bánh xe, muốn mời tôi lên thăm quan cơ sở nhà xưởng trên Mê Linh. Tôi đồng ý, dù chưa biết Mê Linh ở đâu? Có xa trung tâm Hà Nội không?­

Sáng hôm sau, Mr Đăng đi xe máy đến “đèo” tôi lên thăm “nhà xưởng” ở tận HAMATRA, Mê Linh. Nhìn nhà xưởng rộng vài trăm mét vuông, bên trong trống trơn, tôi bỗng nhớ lại khi còn làm việc ở Cục hàng không, tôi đã từng được đi đánh giá những Tổ chức bảo dưỡng ở nước ngoài như AMECO (Bắc Kinh), GAMECO (Quảng Châu), EGAT (Đài Loan), STA (Singapore), IHI (Tokyo)… với những hanga, nhà xưởng rộng hàng ngàn, hàng vạn mét vuông. Nhưng cũng có câu “mọi sự so sánh đều khập khiễng!”, vả lại có cây đại thụ nào mà chẳng lớn lên từ một cái mầm trong bên hạt nhỏ? Mr Đăng nói muốn mời tôi tham gia Công ty. Tôi nói OK, không đắn đo. Hai bên thống nhất tôi bắt đầu đi làm ngay từ hôm sau, ngày 3/9/2008, cũng không cần thống nhất lương lậu như thế nào.

         

Mr. Mai The Chien

AMO Quality Assurance Manager

 

Sáng hôm sau, tôi đến trụ sở tạm Công ty. Trụ sở là căn phòng rộng hơn chuc mét vuông, hình như ở trên tầng 4 một căn nhà trên phố Nguyễn Khánh Toàn, mượn tạm của Công ty Hàn Việt. Đến nơi thì thấy có mấy thanh niên trẻ măng, trong đó có một cô gái, đang ngồi học Pháp chế hàng không hoặc CMM gì đó, do Mr Nam Winsor hướng dẫn.

Thế là tôi trở thành nhân viên AESC từ ngày đó đến nay.

Chuyện lạ ở Việt Nam

Tôi làm việc ở Cục hàng không từ tháng 7/1997 đến hết tháng 3/2008.

AESC được thành lập từ tháng 8/2008, trước thời điểm tôi vào làm việc mấy tuần hay mầy ngày gì đó, tôi cũng không biết rõ vì không hỏi. Công việc set-up bắt đầu từ việc đào tạo nhân viên, xây dựng tài liệu theo yêu cầu của QCHK 145.  

Một ngày tháng 9/2008, tôi đến Cục HK trình công văn xin phê chuẩn một khóa đào tạo. Sau mấy tháng về hưu, quay lại cơ quan cũ với công văn của một Công ty tư nhân, mọi người nhìn tôi ngạc nhiên, vì ở Việt Nam cho đến thời điểm đó, chưa từng có Tổ chức bảo dưỡng tư nhân nào. Một số người còn dò hỏi có Chief nào của ngành HK đứng sau AESC không? Chắc họ nghĩ AESC là Công ty sân sau của Chief lớn nào đó!

Cũng may, công việc ban đầu suôn sẻ, khóa đào tạo được phê chuẩn, công việc bắt đi theo đúng quỹ đạo Ban điều hành vạch ra.

Chuyển nhà

 



Làm việc ở Nguyễn Khánh Toàn đến cuối tháng 9/2008 thì Công ty chuyển lên trụ sở chính thức đầu tiên ở HAMATRA, Tiền Phong, Mê Linh. Mọi người, trừ ông già là tôi và giám đốc, phải trực tiếp làm các công việc hoàn thiện nhà xưởng, sơn sàn, lắp điện, lắp một số thiết bị phục vụ bảo dưỡng như máy ép lốp, bể rửa, dây chuyền kiểm tra thẩm thấu, buồng sơn, lắp ráp giá kệ cho kho thiết bị, sơn tường, sơn sàn nhà…

Ngày 31/10/2008... Tối hôm trước xem TV, nhưng không để ý dự báo thời tiết. Sáng sớm, ra bắt xe buýt trên phố Phạm Ngọc Thạch. Trời vẫn khô tạnh. Xe đến phố Thái Hà gần Trung tâm chiếu phim quốc gia thì trời đổ mưa như trút nước. Chỉ sau khoảng chục phút, các phố Thái Hà, Huỳnh Thúc Kháng nước đã ngập mênh mông, xe máy “chết” la liệt. Gọi điện vè nhà, vợ thông báo nhà cửa không sao. Thế là đi tiếp. Gần trưa xe buýt mới lên đến điểm dừng Đầm Vân Trì gần ngã tư Nam Hồng. Đi bộ gần 3 km vào HAMATRA. Hai bên đường hôm trước là những ruộng rau xanh tốt, sáng hôm đó nước ngập mênh mông, dân đứng trên đường Võ Văn Kiệt (khi đó chưa có tên này) thả vó bắt cá!

Vào đến xưởng, thì ôi thôi, sàn nhà ngập nước do mái bị dột. May mà không bị thiệt hại gì nghiêm trọng. Chỉ tội đám thanh niên lại phải tát nước, lau chùi bở hơi tai!        

Niềm vui đầu tiên

Sau khi xây dựng xong cơ sở nhà xưởng và hệ thống tài liệu theo yêu cầu, đến giai đoạn xin Cục HK phê chuẩn, thì phát sinh vấn đề nhân viên xác nhận bảo dưỡng. Đội ngũ nhân viên trẻ có kiến thức, nhưng chưa có kinh nghiệm để phê chuẩn là nhân viên xác nhận bảo dưỡng. Làm sao bây giờ?

May quá, không hiểu bằng cách nào, Mr Đăng đã tìm được một ông người Malaysia tên là Baharom Bin Ab Jadil có đủ chứng chỉ đào tạo về bánh xe, phanh và kinh nghiệm bảo dưỡng. Hồ sơ của ông ta được Cục HK chấp nhận. Thế là AESC nộp hồ sơ xin Cục HK phê chuẩn phù hợp QCHK 145.

Và rồi, sự kiện mong đợi nhất cũng đã đến! Ngày 20/01/2009, AESC chính thức được Cục HK cấp Chứng chỉ phê chuẩn phù hợp QCHK 145 số VN-009/CAAV. Một số đẹp theo quan điểm dân gian.

Hơn thế nữa, AESC là Tổ chức bảo dưỡng đầu tiên ở Việt Nam được cấp năng định đại tu bánh xe tàu bay!   

                                                                                                                                                                                                Ngày 03/11/2018